TRUYỆN DỰ THI CUỘC THI VIẾT TRUYỆN VỀ THỎ BURINE - BÉ YÊU THỎ BURINE - TRUYỆN VỀ CHÚ THỎ BURINE HAM CHƠI

Thứ tư, 21/10/2015

1777

TRUYỆN VỀ CHÚ THỎ BURINE HAM CHƠI
Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết Nhung
 

 
Ngày xửa ngày xưa tại một khu rừng xinh đẹp có gia đình nhà Thỏ Burine sống thật êm đềm hạnh phúc, chú Thỏ Burine có một bộ cánh màu xanh thật là xinh đẹp nên bố mẹ Burine rất cưng chiều Thỏ ta.
 
Một buổi sáng mùa xuân khi Thỏ bố đã ra đồng, Thỏ mẹ dặn Thỏ burine ở nhà trông em và ngó nhà để mẹ đi chợ mua quà về cho hai anh em, Burine ta liền gật đầu đồng ý với mẹ.
 
Thỏ ở nhà giữ em một lúc nhìn ra ngoài sân thấy trời nắng thật là đẹp, những chú Bướm xinh đang bay vờn trên những cánh đồng hoa rực rỡ như đang vẫy gọi Burine ra chơi cùng. Thỏ ta thích lắm, nhân lúc Burine thấy em đang ngủ say liền tự nhủ trong lòng “Ta ra ngoài chơi một chút khi nào em ngủ dậy ta sẽ về trông em.”
Nghĩ vậy Thỏ ta liền khép cửa nhà lại và chạy nhảy tung tăng theo đàn Bướm lượn trên đầu hát vang bài ca:
-         Trời trong xanh, nắng lung linh, hoa lá vui trên cành, Burine rong chơi hòa mình trên đám cỏ thật êm, cùng đàn bướm xinh xinh.
-          
Thỏ ta say sưa vui chơi hết từ cánh đồng này sang cánh đồng khác, từ con suối này đến con suối khác, nô đùa cùng đàn Bướm, đàn Ong đang đi lấy mật và lâu lâu cho cậu ta uống ké một chút mật ngọt ngào từ những cánh hoa thơm lừng. Vui quá nên Thỏ ta đã  quên mất lời dặn của mẹ dặn.
 
   Khi trời đã dần chuyển sang chiều mà cậu ta vẫn còn vui đùa không biết mệt mỏi, cậu ta hết đi nhặt những viên đá cuội đẹp tựa như những hòn bi ve dưới suối, rồi cậu ta đi nhặt những quả thông xanh để làm đồ chơi đồ hàng. Ôi thật là thích thú biết bao, những chú Bướm nhắc nhở Thỏ ta:
 
-         Bạn Thỏ ơi mau về thôi trời sắp tối rồ.”
Burine đáp lại:
-         Ôi còn lâu trời mới tối. Ta chơi chưa hết thỏa thích.
 
Các chú Bướm giục cậu hoài nhưng Thỏ ta bỏ ngoài tai. Một lúc một chú Bướm nói với cậu ta rằng:
-         Nếu cậu chưa muốn về thì chúng mình về trước nhé.
 
Vậy là cậu ta lại tiếp tục rong chơi la cà từ khu rừng này đến khu rừng khác thưởng thức nhiều loại hoa quả trong rừng. Trời dần tối cậu ta mới giật mình và không còn nhớ con đường nào để quay trở về nhà, đến lúc này cậu ta mới bắt đầu sợ hãi và hối hận vì không nghe lời mẹ.
 
          Trời đã tối mà cậu ta vẫn loay hoay chưa tìm được đường về nhà, xa xa vọng lại từ rừng sâu tiếng hổ báo gầm gừ, tiếng chó sói hú vang khắp núi rừng, Thỏ ta bắt đầu òa khóc nức nở kêu lên:
-         Bố mẹ ơi, ở đâu đến đón con về.
 Tuy nhiên xung quanh trời tối đen như mực, im lìm và vắng lặng. May sao bác Dê trên đường đi làm về nghe được tiếng khóc của Burine liền chạy lại và hỏi:
-         Tại sao con lại ở đây vào lúc này?
Thỏ ta thút thít kể lại cho bác Dê nghe.  Bác Dê liền nói:
-         Thôi con nín đi, giờ bác dẫn con về nhà.Nnhưng lần sau con phải nghe lời người lớn không được la cà ham chơi nữa nhé.
Burine bẽn lẽn gật đầu và hứa với bác Dê. Bác dê đưa Burine về đến nhà, Thỏ mẹ và Thỏ bố hết sức mừng rỡ. Thỏ mẹ lại nói với Burine :
-                  Lần sau con phải nghe lời bố mẹ nhé. Bố mẹ đã đi tìm con khắp cả núi rừng mà không thấy con đâu nên hết sức hoảng sợ và lo lắng.
 
Thỏ Burine mếu máo hứa với bố mẹ rằng:
-         Bố mẹ ơi, con xin lỗi bố mẹ đã làm cho bố mẹ buồn lòng, con hứa lần sau sẽ không bao giờ ham chơi  nữa.
 
Sau bài học nhớ đời đó Thỏ Burine xinh đẹp của chúng ta luôn vâng lời cha mẹ, giúp mẹ trông em và học hành thật chăm chỉ, ngoan ngoãn được tất cả các bạn bè làng xóm yêu mến.
 
 
 
 
 
 

+